Chẳng cần những món quà xa hoa, đôi khi một lời cảm ơn, tiếng yêu thương cũng đủ khiến trái tim người phụ nữ ấm lại. Dù chỉ là hai tiếng đơn giản, nhưng “cảm ơn” lại chứa đựng biết bao yêu thương và trân trọng. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, hãy để những lời cảm ơn được cất lên, thay cho những đóa hoa gửi đến một nửa xinh đẹp của thế giới.

Vô tình quên mất cách nói lời cảm ơn
Giữa vòng xoay hối hả của cuộc sống, con người dễ bị cuốn theo công việc, theo những mục tiêu và lịch trình chằng chịt, đến mức đôi khi quên mất một điều giản dị mà ấm áp là nói lời yêu thương, lời cảm ơn. Chúng ta quên mất giây phút dừng lại để trò chuyện, quan tâm, gửi trao những lời yêu thương tới những người phụ nữ quanh mình, những người vẫn âm thầm góp phần tạo nên sự bình yên, ấm áp cho mỗi mái nhà, mỗi tập thể, mỗi đoạn đường đời.
Người ta vẫn nói: “Phụ nữ là một nửa của thế giới”. Nhưng thật ra, họ còn là một nửa của yêu thương và hạnh phúc – phần dịu dàng mà tạo hóa đã ban cho cuộc sống vốn dĩ đầy thăng trầm này. Từ ngàn xưa, phụ nữ vẫn là biểu tượng của sự hy sinh và bền bỉ. Họ hiện diện ở khắp nơi trên những cánh đồng rực nắng, trong những nhà máy ồn ã, nơi giảng đường, trong từng căn bếp nhỏ hay trên những tuyến đầu của xã hội,… Ở đâu có lao động, ở đó có dấu chân của người phụ nữ.
Chúng ta tôn vinh vẻ đẹp dịu dàng, hiền thục, nền nã của họ, nhưng song song đó là vẻ đẹp của nghị lực, của sự bền bỉ và lòng nhân hậu. Mỗi người phụ nữ là một thế giới thầm lặng, nơi gói ghém bao vất vả, lo toan mà ít khi họ kể ra. Ngày qua ngày, họ vẫn miệt mài với những công việc không tên từ chăm lo từng bữa cơm, từng giấc ngủ, từng nỗi đau của người thân, không cần đến ánh hào quang, cũng chẳng chờ đợi lời tán dương.
Bởi với họ, niềm hạnh phúc lớn nhất là sức khỏe và tiếng cười của những người mình yêu thương. Họ sẵn sàng chịu thiệt, gánh vất vả thay người khác, chỉ mong gia đình được an yên. Những người phụ nữ ấy đã cho đi rất nhiều, sự yêu thương, quan tâm, chăm sóc mà hiếm khi đòi hỏi điều gì cho riêng mình.
Và có lẽ, điều họ cần nhất, chỉ là một ánh nhìn thấu hiểu, một vòng tay ấm áp, hay đơn giản là một lời cảm ơn và chân thành đến kịp lúc.
Phụ nữ là để yêu
Để tôn vinh vẻ đẹp, sự cống hiến và những hy sinh thầm lặng của người phụ nữ, chúng ta có ngày 20/10 – một dịp đặc biệt để dừng lại giữa nhịp sống vội vàng, để gửi lời tri ân đến những người phụ nữ quanh mình.
Từ bao đời nay, trong văn hoá Á Đông nói chung và người Việt nói riêng, chúng ta thường ngại khi nói lời cảm ơn, ngại bày tỏ tình yêu với những người gần gũi nhất, là bà, là mẹ, là vợ. Thay vì lời nói trực tiếp, ta chọn những cách thể hiện vụng về, mộc mạc. Khi thấy mẹ thức khuya chờ cửa, ta chỉ khẽ nói: “Mẹ đi ngủ sớm đi, kẻo mai mệt”. Khi thấy vợ loay hoay trong bếp, ta buột miệng: “Thôi, mai ra ngoài ăn cho đỡ vất vả”. Những lời tưởng chừng hờ hững ấy, kỳ thực lại chứa đựng cả một tấm lòng thương, chỉ là… ta chưa quen nói bằng ngôn ngữ của cảm xúc.
Victor Hugo từng nói rằng: “Nếu Thượng đế sinh ra người phụ nữ trước, có lẽ Người đã thôi không tạo ra các loài hoa”. Một cách ví von tinh tế để ngợi ca vẻ đẹp của người phụ nữ như loài hoa diễm lệ nhất mà tạo hoá từng ban tặng cho thế gian này.
Hãy nói lời yêu thương hôm nay, đừng để sự bận rộn khiến ta quên mất những người đáng trân quý nhất. Bởi phụ nữ, dù ở vai trò nào cũng xứng đáng được yêu, được cảm ơn và được tôn vinh, không chỉ trong một ngày, mà là mỗi ngày!
